Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011

Mùa xuân !



Mùa Xuân Đầu Tiên.
Sáng tác: Văn Cao.
Trình bày: Thanh Thúy.


Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về.
Mùa bình thường mùa vui nay đã về.
Mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên.
Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông.
Một trưa nắng cho bao tâm hồn.

Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về.
Người mẹ nhìn đàn con nay đã về.
Mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên.
Nước mắt trên vai anh, giọt sưởi ấm đôi vai anh.
Niềm vui phút giây như đang long lanh.
Ôi giờ phút yêu quê hương làm sao trong xuân vui đầu tiên.
Ôi giờ phút trong tay anh đầu tiên một cuộc đời êm ấm.

Từ đây người biết quê người.
Từ đây người biết thương người.
Từ đây người biết yêu người.

Giờ dặt dìu mùa xuân theo én về.
Mùa bình thường, mùa vui nay đã về.
Mùa xuân mơ ước ấy xưa có về đâu.
Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông.
Một trưa nắng thôi hôm nay mênh mang.



Thingking!

   Năm tới là một năm chắc là một mốc mới trong cuộc đời học hành và công việc của mình ( chỉ nói riêng thế vì còn nhiều cái mốc trong cuộc đời lắm ).
  1 - Vào đại học : ngày đầu tiên tới trường , xem danh sách tên mình cẩn thận, tới khoa Đ thấy một bác đang gọi tên, đợi mãi chẳng thấy gọi, đánh liều hỏi :
 - Bác ơi sao vẫn chưa thấy bác gọi tên cháu ?
 - Tên gì...không thấy, thế cô là cháu ai ?
Mình ớ ra, không hiểu gì. Bỗng nhiên có một bạn đứng sau lưng:
 - Cháu bác Hồ.
 - Bác Hồ nào ?
Cả lũ SV mới cười nghiêng ngả, ổng nhận ra cũng cười và nói xuống xem danh sách mới, chắc là lúc xem phải DS cũ...
 2- Đi làm :Mang tháng lương đầu tiên mua đủ được một bó to vải thiều  về khao cả nhà, thế là tháng tiếp  bố mẹ lại nuôi đi làm
 3- Năm tới: sẽ nghỉ ngơi, không còn lo lắng đang đi chơi thì bị gọi về làm bất kỳ lúc nào ...
Và ai cũng hỏi chị sẽ làm gì... Ừ nhỉ , mình cũng không biết nữa, chắc lại phải nghĩ tiếp
 Suy nghĩ để tồn tại mà
 

Thứ Hai, 5 tháng 12, 2011

Ngày thứ nhất : Yên tử


   Mặc dù có cáp treo nhưng vẫn phải leo rất nhiều, còn 50m nữa mình đau chân không leo được tới chùa bằng đồng như mọi người cùng đi, chỉ nhìn thấy trên cao cái mái của chùa.
Vậy là 'tu không chính quả" như mọi người , vẫn còn nặng nợ với đời quá . Tuy nhiên hài lòng vì tới chùa Hoa Yên bằng gỗ đẹp lắm :


Và chùa Một mái (cổ nhất) tựa lưng vào vách núi, trong đó có tượng vua Trần Nhân Tông bằng cẩm thạch từ 700 năm, có một chi tiết là vua chặt 4 ngón tay để tự răn mình tu , không màng trần tục (có hẳn 300 cung tần mỹ nữ mà không lay chuyển ). Có lỗ gạo và giếng nước trời cho vua  để có sức khoẻ . Gạo thì không chảy ra nữa vì vua đã thành phật nhưng giếng nước nho nhỏ thì vẫn còn , cứ múc lại đầy không bao giờ cạn, nước trong vắt nghe nói chữa bệnh được, mình cũng uống một tách nhỏ ( mà không bị đau bụng )




    Cuối cùng quay lại rẽ vào Thác Vàng , tưởng bở có vàng , chẳng thấy thác nào cả (cạn khô), chắc mùa này không thấy.



Thứ Hai, 21 tháng 11, 2011

Một bài thơ thật hay.



Nếu không muốn đi hết con đường
Tác giả: Nguyễn Phong Việt


Nếu không muốn đi hết con đường…
Thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn
không ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khác
muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến
làm ơn đi mà!
Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt cho ta?
khi ta cười không cần ai chia sẻ?
cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả
hãy thử cắn chặt môi…
Giữa mùa đông đôi khi một cơn bão tuyết còn quí hơn một đốm lửa trong tim người
Giữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khác
Giữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sáng
Giữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bước
đi khỏi cuộc đời của mình…

Nếu không muốn đi hết con đường…
thì nên dừng lại, rồi bước đi một con đường khác bằng niềm tin
đừng bắt ta phải sống cho hạnh phúc của người khác
(khi hạnh phúc của ta chỉ là bề ngoài của những giọt nước mắt cay đắng
như một hạt mưa giữa trời nắng gắt…)
làm ơn đi mà!…
Làm ơn đi…
vẫn luôn có một người giang tay ôm chiếc bóng của ta
chờ tìm thấy một người trong đời thật
vẫn luôn có một người đau khi thấy ta hạnh phúc
mà vẫn tự đấm vào ngực mình khi biết ta đơn độc
nghiệt ngã đến tận cùng…
Không ai muốn mình sống mà chỉ được đứng bên cạnh đời người mình yêu thương
cũng chẳng ai muốn đày đọa mình trong mất mát
nhưng tình yêu nào cũng có cái giá xứng đáng…
sao không thử một lần đặt cược với trái tim?
Làm ơn đi mà…
vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sáng trời đêm!