Thứ Năm, 22 tháng 10, 2009

Trích thư

  "...Cô bây giờ cũng hơi buồn vì có một mình. Hôm rồi cô đi Côn đảo (do cơ quan tổ chức cho các cô ) xem nhà tù và viếng mộ liệt sĩ Võ thị Sáu cùng  các vị tiền bối khác. Nghe nói chị Sáu thiêng lắm nên các cô  đêm ra cúng ở mộ (nghĩa trang Hàng dương) , mọi người cầu cho gia đình , bản thân. Còn cô thì cầu cho đất nước thanh bình, không còn bọn tham nhũng... (Cách mạng dễ sợ). Nhưng mà chắc khó lắm vì khi nhìn những cơ quan, công ty làm ăn phát đạt họ cúng thì nghĩ rằng lời cầu của mình nó buồn cười. Có công ty  thuê một đoàn sư thày đi cúng thắp đèn nến khắp nơi trong nghĩa trang , đêm lại ra cúng mộ chị Sáu nữa , đồ cúng thì nhiều và đặc biệt. Không rung động mới là lạ ....
Sáng sớm hôm sau , khi cô và cô Hiên dạy sớm ra tắm biển thì chứng kiến 2 sư mặc nguyên quần áo xuống bơi cùng các em gái trong đoàn, vui lắm...Thế là cô lại liên tưởng tới Trư Bát Giới.

......

Viết vài chữ để cháu đọc cho vui. cô gửi lời thăm bố mẹ cháu."

(ST)

Thứ Ba, 29 tháng 9, 2009

10E sau 35 năm - Già hết cả rồi

Chưa bao giờ tụ tập đông được như vậy, đây là nỗ lực của các bạn trong Ban Liên lạc của lớp và 4 bạn tài trợ chính. Tuy nhiên thì cũng phải nói tới nỗ lực của tất cả mọi thành viên của lớp nữa.

Cô Thục nhắc lại tính nết từng đứa, hoàn cảnh từng đứa ; đọc những bài thơ , cảm nghĩ của một số đứa khi chia tay hồi đó... thật cảm động . Đúng là cô Thục, mình biết là không chỉ lớp mình đâu mà bất cứ lớp nào cô chủ nhiệm cô cũng ghi chép , lưu giữ kỷ niệm cẩn thận như lớp mình vậy.

Buồn cười nhất là khi cả lớp kéo vào phòng học hồi đó : Cô lại ngồi trên bục giảng, trò tìm chỗ của mình, cứ nhao nhao như ong vỡ tổ. Hình như cô nói gì đó nhưng chẳng ai nghe. Mình chỉ nhớ ngồi bàn thứ 2 với Hà "đen", đằng trước là Tinh hoa và Phương Hồng. Quang Đức thì ngạc nhiên :"Sao tôi chẳng nhớ là ngồi ngang với Thanh Hương, bạn có nhớ không ?" . Làm sao mà nhớ được vì hồi đó có dám nhìn mặt bạn trai nào đâu (chúng nó học với nhau từ cấp 2 mà mình là dân mới toe ). Suy cho cùng thì lý do là bạn và tớ chẳng có gì đặc biệt để mà để ý nhau .

Hồi đó chỉ để ý thấy lớp trưởng (Đào Lê Minh) sao mà "già" thế , người thì gầy , bé mà mặt thì nghiêm như cụ. Bây giờ thì lại "trẻ" quá và còn xứng đáng lớp trưởng về mọi phương diện, từ A đến Z, cái gì bạn cũng nhất lớp hết..

Có người càng ngày càng đẹp , trước xấu ỉn mà nay đẹp thần sầu như Hà "đen", Ngọc Mai. Có người ngày xưa đẹp, bao nhiêu người thầm nhớ thì nay không được như xưa. Có người thì vẫn như thế , không thay đổi gì, ví dụ như ... mình, hehehe  ( nghe tụi nó nhận xét thế , vì tụi nó có đeo kính lão khi nhìn mình đâu).

Mình chỉ để ý tụi con gái thôi. À còn bạn Kỳ thì đúng là đặc biệt , được cô lái đò bảo con :" ra cụ (Kỳ) nhấc sang đi con ", gớm râu để dài như Bác Hồ, chắc vì yêu Bác quá , hihihi...

Được Quang Đức viết là " QĐ rất mến bạn" thế là sung sướng âm ỉ.

Đang đợi tụi nó gửi ảnh cho, xem mình có đẹp không đây!

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2009

"Sinh viên" lớp 1 nè

DSC00261.JPG

Nam Phương kể chuyện thi vào lớp 1 bán trú, môn thi tiếng Anh :

 - Câu hỏi đầu (thứ nhất) cô nói ngắn và to nên con nhắc lại được, nhưng dến câu 2 thì cô nói bé (nói nhỏ)và dài, con không nghe được; con nói "Thưa cô, cô nói bé, con chưa nghe rõ ạ.". Thế là cô quát " Thôi, xong."

 - Rồi sao nữa ?

 - Rồi con đi ra... hì. Chắc con... rớt à.

(Hình NP, bác Hương chụp đấy)

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2009

Nhà báo !

 

Giá mà mình là nhà báo !

Mơ ước thật đấy .

Sáng nay đi châm cứu được một anh thu ngân ( thu tiền châm cứu) hỏi " Chị là nhà báo ạ , chị ở báo "Tuổi trẻ" ạ ?".Trước khi nhận được câu hỏi này thì mình nghe thấy 2 người trong quầy nói với nhau : "nhà báo đấy...". Cứ tưởng nói ai, nhìn trước nhìn sau chẳng thấy ai.

Nhưng ân hận quá, trả lời ngay là không phải. Cứ nhận biết đâu lại được miễn phí.Nhớ lại ngày hôm qua 2 người đấy rất cung kính với mình, khác hẳn với bệnh nhân khác.

Hay mai nhận đại là nhà báo của báo nào đó , "Thanh niên" chẳng hạn, nhỉ ?

(Chép lại entry cũ nhân dịp HN quay lại NV)

Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2009

Đúng ý khác từ




Bắc than Gầy thì Nam bảo Ốm


Bắc cáo Ốm , Nam khai Bịnh hay Ðau

Bắc Cuốc Nhanh, Nam Ði Bộ Mau Mau

Bắc bảo Muộn thì Nam cho là Trễ


Nam mần Sơ Sơ Bắc nàm nấy nệ

Bắc Lệ trào Nam Chảy nước mắt ra

Bắc nói Úi Chà, Nam kêu Ui Da

Bắc bước vào kia, Nam Ði vô trỏng


Nam kêu Vạt Tre, Bắc là cái chõng

Nam Trả Treo, Bắc Lý Luận ngược xuôi

Nam biểu Vui Ghê, Bắc nói Buồn Cười

Bắc chỉ Thế Thôi, Nam là Vậy Ðó


Nam làm Giỏ Tre, Bắc đan cái Rọ

Nam Muỗng cà phê, Bắc gọi cái Thìa

Nam muỗng canh, Bắc gọi cái muôi

Nam Ði Tuốt, thì Bắc lìa xa mãi (*)


Nam Nói Dai , Bắc cho là Lải Nhải

Nam kêu Xe Hơi, Bắc gọi Ô Tô

Nam xài Dù, thì Bắc lại dùng Ô

Nam Ði trốn , Bắc cho là Lánh Mặt


Nam la Hơi Mắc, Bắc là Khá Ðắt

Nam Mần Ăn, thì Bắc cũng Kinh Doanh

Nam chối Lòng Vòng, Bắc bảo Dối Quanh

Nam biểu Từ Từ, Bắc khuyên Gượm lại


Nam Ngu ghê, còn Bắc là Quá Dại

Nam Sợ Ghê, Bắc thì Hãi Quá đi

Nam Nói Gì ? Bắc hỏi Dạ bảo gì

Nam kêu Trúng Lắm, Bắc bàn Chí Phải


Bắc gọi thích ghê, Nam kêu là khoái

Nam kêu hái Bắp
, Bắc bảo vặt Ngô

Bắc thích cứ vồ, Nam ưng là chụp

Nam gọi bông Bụp, Bắc bảo là dâm bụt


Nam nói: mày đi ! Bắc rên: cút xéo.

Bắc bảo: cứ véo ! Nam: ngắt nó đi.

Bắc gửi phong bì, bao thơ Nam gói

Nam kêu: muốn ói, Bắc bảo: buồn nôn !


Bắc nói tiền đồn, Nam kêu chòi gác

Bắc nói khoác lác, Nam bảo xạo ke

Mưa đến Nam che, gió ngang Bắc chắn

Bắc khen giỏi mắng, Nam nói chửi hay.


Bắc nấu thịt cầy, Nam chê thịt chó.

Bắc vén búi tó, Nam bới tóc lên

Anh Cả Bắc quên, anh Hai Nam lú

Nam: ăn đi chú, Bắc: mời anh xơi !


Bắc mới tập bơi, Nam thời đi lội

Bắc đi phó hội, Nam tới chia vui

Bắc kéo xe lôi, xích lô Nam đạp

Bắc bảo cao to Nam cho là lớn


Ðùa mà không thật, Bắc bảo là điêu

Giỡn hớt đã nhiều, Nam kêu là xạo

Nam thời mập bạo, Bắc bảo béo ghê

Bắc bảo sướng phê, Năm rên đã quá !


Bắc hay đi phá Bắc đả bằng gươm

Nam chọc bị lườm, kiếm Nam, Nam thọt.

Bắc ngồi bia bọt, Nam nhậu la-de

Bắc bùi bùi lạc rang, Nam thơm thơm đậu phộng


Nam tròm trèm ăn vụng, Bắc len lén ăn vèn

Nam toe toét "hổng chịu đèn", Bắc vặn mình "em chả"

Bắc giấm chua "cái ả", Nam bặm trợn "con kia"

Nam chửi "tên cà chua", Bắc rủa "đồ phải gió"


Nam nhậu nhẹt thịt chó, Bắc đánh chén cầy tơ

Bắc nói gì linh tinh thế ? Nam xạo bà cố

Nam xí xọn đá lông nheo, Bắc nhí nhảnh liếc tình
(Caolong's blog có thêm thắt và sửa chữa)

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2009

Thời sự

Tại sao Tổng giám đốc Vietnam Airlines lại bị Thủ tướng kỉ luật
Theo tin vừa nhận được thì Thủ tướng Chính phủ vừa có văn bản kỉ luật đối với Tổng giám đốc Vietnam Airlines hiệu lực từ 29/06/2009. Song lý do vì sao người đứng đầu Vietnam Airlines bị kỷ luật không được đưa ra. - Dantri.com

Mặc dù không biết nguyên nhân chính xác là gì, nhưng mọi người chắc chắn một điều là đây có lẽ liên quan tới một chuyến bay VIP mà có Thủ tướng ngồi trên đó. Thông thường thì mọi người làm trong Vietnam Airlines sẽ không biết được VIP bay trên máy bay là ai do tính tuyệt mật trong thông tin. Có người hoang mang, liệu có phải máy bay có chứa chất nổ không nhỉ? Hay là có người trên máy bay bị H1N1 dạng biến thể chưa có vacxin phòng? Hay là máy bay bay chậm giờ làm cho lỡ mất công việc của Thủ tướng? Và biết bao câu hỏi khác xoay quanh mà vẫn chưa thể có câu trả lời xác đáng. Tại sao lý do kỉ luật lại không được công bố nhỉ? Chịu thôi!

Cùng ngày, từ một nguồn tin đáng tin cậy, công ty kỹ thuật sửa máy bay nhận được văn bản từ Tổng giám đốc Vietnam Airlines là lập tức sửa gấp bồn xí bị tắc cho một chiếc máy bay mà vài hôm trước được sử dụng để bay VIP. Và chưa bao giờ văn bản kiểu này được gửi tới công ty kỹ thuật sửa máy bay! (Chongao's blog)

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2009

Du học sinh

Trở lại quán xưa! Cyclo Broadway - Người mới, cảm giác cũ!
Sau nửa năm không làm việc, không bê phở, không nghe mấy má chửi, tưởng chừng được thảnh thơi. Nhưng rồi cuộc sống bon chen, ăn chơi thả phanh, tiền đến hồi cạn, không muốn bu mình lo lắng về cách ăn tiêu của mình nữa, nên về lại quán xưa, tiếp tục công việc mà có lẽ cái số nó dính lấy mình.

Hôm nay quay lại Phở Cylco trên Broadway có lẽ cũng chẳng có gì mới lạ. Vẫn nhiều khách "gay" vì quán nằm vị trí thiên đường của dân "gay". Vẫn mấy má mấy chị như thế. Vẫn chạy mỏi chân rã rời. Vẫn nhóc Tài 'ái' nói như chim gõ kiến. 5 người làm thì chỉ có 3 người làm mới, cũng dễ gần, dễ thân. Hôm nay chẳng có gì đặc biệt, chỉ có 3 lần đổ nước ra sàn vào buổi sáng, lần nào cũng lạch cạch mop và mang biển "Attention DAMN Wet Floor" ra đặt giữa nhà. Trời nóng không thể nóng hơn.

Đêm về bus thì trễ mất chuyến sớm. Về tới nhà là 12h kém 5. Nhưng có lẽ chính vì thế mà có thời gian nhiều để nghĩ suy về sự đời. Ngay từ sáng sớm bước chân lên xe bus, có lẽ tới 9/10 số khách trên xe là những người lao động chân tay như mình. Có thể nhận ra ngay từ cách ăn mặc của họ, từ quần caki sờn, có vài vết dầu bẩn, áo rách một chút, chiếc mũ lưỡi chai sộc xệch. Nhìn vào đó, nhìn lại mình, có lẽ mình tươm hơn cả. Nhưng như vậy mới biết, công việc của họ có lẽ cực nhọc gấp nhiều lần mình.

Seattle phồn hoa đô hội là thế, nhưng có lẽ chưa nơi đâu nhiều ngươi vô gia cư như ở đây. Không giống như nơi mình đang sống, Ellensburg, từ khi lên đó, mình chưa thấy người vô gia cư nào cả. Cũng phải thôi, có nơi nào mỗi năm 20,000 công nhân bị Boeing xả như xả rác đâu. Nhưng có đúng, ở đâu giàu tới đâu, thì sẽ có người nghèo khổ tới đó. Nghĩ lại mình vẫn còn sướng chán.

Làm waiter có lẽ là một công việc không mấy vẻ vang. Thức ăn đem lộn, mình bị khách trách. Sau đó manager trách. Đem xuống bếp bảo má đổi hay làm lại, thì tới lược má chửi. Nhiều khi cảm thấy không thể chịu đựng được. Nhưng, nhìn đấy, chỉ cách mình đúng một khung cửa kính, ngoài kia trời nắng chang chang, vẫn những người vô gia cư đi xin ăn qua lại trước cửa quán. Và nhìn trong này đây, cũng là những sinh viên giống mình đang tìm cách mưu sinh, cũng là những người lao động cực khổ với nhau tìm miếng cơm manh áo. Má mắng, manager mắng, khách mắng, nhưng rồi mọi người vẫn tìm với nhau sự đồng cảm sau những tiếng cười lúc giờ thảnh thơi, hay má xin lỗi mình khi mình đang ăn vội bát cơm trong giờ nghỉ.

Nhưng đôi khi cũng tủi thân thật, Seattle vốn là một trong những thành phố du lịch đẹp nhất nước Mỹ. Đôi khi những ngày cuối tuần, mình chỉ muốn hang out với bạn bè, muốn ra Alki beach đá bóng và sườn BBQ nhấm nháp cùng với bia. Cảm giác thật thoải mái. Thấy mọi người vào quán ăn uống thư giãn và thoải mái, mình cũng có chút ganh tị. Nhưng rồi mình vẫn phải đối đầu với một thực tế: cần tiền để trả tiền ăn, tiền nhà... cho cuộc sống sinh viên vậy. Thôi thì khổ trước sướng sau. Cố gắng trống trọi nốt tới tháng 3 năm sau...

Giờ thì ngủ đã. Mai lại đi làm. Nghe thời tiết ngày mai có vẻ dịu hơn và có thể có mưa. Tầm nhìn xa trên nhà xuống bếp. Độ ẩm khô nứt da thịt. Sức gió thổi bạt quần áo. Ngủ ngon everybody!